Tập 40 — Vesālī và mười vấn đề Vinaya
Từ một cái bát đồng đựng tiền cúng dường, tăng đoàn bước vào cuộc khủng hoảng thiết chế đầu tiên ở Vesālī — và cách giải quyết bằng một ủy ban trọng tài cho thấy cộng đồng ấy có khả năng tự phân xử.
Chuyên mục lịch sử Phật giáo của Dòng Pháp: từ Ấn Độ cổ đại đến sự lan tỏa ra thế giới, đọc nguồn theo sáu lớp bằng chứng.
Từ một cái bát đồng đựng tiền cúng dường, tăng đoàn bước vào cuộc khủng hoảng thiết chế đầu tiên ở Vesālī — và cách giải quyết bằng một ủy ban trọng tài cho thấy cộng đồng ấy có khả năng tự phân xử.
Bhāṇaka là những người cả đời gìn giữ một khối kinh văn trong trí nhớ — những thư viện sống biết thở, biết đi, biết dạy lại; nhờ họ, giáo pháp đã tồn tại qua nhiều thế kỷ.
Tập 39 — Bhāṇaka: những “thư viện sống” của Phật giáo Đọc thêm »
Sự lặp lại trong kinh Pāli không phải lỗi biên tập mà là kiến trúc của một nền văn học được sáng tác để nghe và để nhớ — công thức mở đóng, khối đúc sẵn, biến thiên theo danh mục, lặp ba lần và kệ tụng.
Một khối văn liệu mà bản in hiện đại phải chia thành mấy chục tập dày từng tồn tại hoàn toàn trong đầu người — nhờ chia nhỏ, mātikā, uddāna, công thức lặp, tụng tập thể, chuyên môn hóa và dấu lược.
Tập 37 — Một Tam Tạng không có sách được nhớ bằng cách nào? Đọc thêm »
Đặt các bản Luật tạng của nhiều bộ phái cạnh nhau, ta thấy một khung chung rất ổn định và vô số chỗ lệch — và với nhà sử học, nhiều bản kể không phải là vấn đề mà là một món quà.
Tập 36 — Lịch sử và truyền thống về kỳ kết tập thứ nhất Đọc thêm »
Một người xuất thân thợ hớt tóc giữ Luật, một người em họ hoàng tộc giữ Pháp: vì sao truyền thống chia ký ức thành hai dòng Vinaya–Dhamma, và bức tranh gọn gàng ấy có lẽ đã được dọn dẹp lại đôi chút.
Kỳ kết tập đầu tiên tại Rājagaha, theo nghĩa đen của saṅgīti, là một buổi cùng nhau tụng lên để đối chiếu trí nhớ — và câu chuyện ấy tồn tại trong nhiều bản Luật tạng, đồng ý ở khung lớn nhưng khác nhau ở rất nhiều chi tiết.
Tập 34 — Rājagaha: kỳ kết tập đầu tiên đã diễn ra thế nào? Đọc thêm »
Khi vị Thầy không còn, uy tín cá nhân không thừa kế được; truyền thống Phật giáo sơ kỳ đã biến cái thuộc về một con người thành cái thuộc về một cơ chế — ký ức, thầy trò, bố-tát, an cư và tháp thờ.
Sau lễ trà-tỳ tại Kusinārā, việc chia xá-lợi không chỉ giải quyết một tranh chấp mà còn là một hành vi tạo lập không gian: Phật giáo từ một phong trào đi bộ trở thành một mạng lưới có địa chỉ.
Tập 32 — Phân chia xá-lợi và sự ra đời của bản đồ tháp Phật giáo Đọc thêm »
Khi vị Thầy không còn nữa, tăng đoàn đối diện một câu hỏi rất đời thường: bây giờ ai quyết định? Đức Phật không để lại một người thay Ngài, Ngài để lại một cách làm việc — Pháp, Luật và tăng sự.