VI DIỆU PHÁP

Bóng một dãy núi in trên mặt hồ tĩnh lặng lúc chiều muộn, đường viền bóng lặp lại đúng hình dáng của núi, sương mỏng trên mặt nước

Tâm quả: cách ta “nhận” thế giới

Phần lớn những gì bạn gọi là kinh nghiệm của mình hôm nay đã không do bạn chọn: cái thấy, cái nghe, cái đau khi va chân vào cạnh bàn. Aṭṭhasālinī xếp tất cả vào một loại tâm mà chính tên gọi đã nói hết — và cách chú giải mô tả nó đảo lộn ranh giới giữa “tôi làm” và “tôi chịu”.

Tâm quả: cách ta “nhận” thế giới Đọc thêm »

Bánh lái gỗ cũ của một chiếc đò nhỏ trên mặt sông phẳng lặng buổi sớm, sương mỏng phủ mặt nước, vệt nước sau lái vừa mới rẽ ra

Manasikāra: người lái đò của tâm

Nó không nằm trong danh sách năm uẩn ai cũng thuộc, không được kể tên trong các bài kinh nổi tiếng, và trong bản liệt kê tâm sở nó chỉ là một “pháp còn lại”. Nhưng Aṭṭhasālinī cho thấy: không có nó thì không một cái thấy nào sinh ra được — và chính nó, chứ không phải cảnh, quyết định tâm đi về đâu.

Manasikāra: người lái đò của tâm Đọc thêm »

Sườn đồi ruộng bậc thang bốn tầng trong sương sớm, tầng thấp nhất rợp cây lá, các tầng trên thưa dần, tầng cao nhất tan vào khoảng trời trống

Bốn cõi của tâm: dục, sắc, vô sắc, siêu thế

Ta quen nghe “cõi dục, cõi sắc, cõi vô sắc” như ba địa chỉ trong vũ trụ. Aṭṭhasālinī đọc chữ ấy theo một hướng khác hẳn: không phải nơi tâm ở, mà là vùng tâm lui tới. Và tầng thứ tư thì không còn là vùng nào cả — nó là cái đi ra khỏi mọi vùng.

Bốn cõi của tâm: dục, sắc, vô sắc, siêu thế Đọc thêm »

Bảy bậc thềm đá cũ mòn dẫn lên một khoảng sân gạch, nắng chiều ấm đổ dài trên từng bậc, mỗi bậc sáng hơn bậc trước

Bảy nhịp chạy của javana

Trong bảy chặng của một lộ trình tâm, chỉ một chặng nếm được vị của cảnh — và chính chặng ấy tạo nghiệp. Aṭṭhasālinī nói nó chạy sáu hoặc bảy lần, giải thích vì sao bằng một chiếc xe bò bảy cặp, và chỉ ra hai chặng đứng trước đã âm thầm quyết định nó thiện hay ác.

Bảy nhịp chạy của javana Đọc thêm »

Lên đầu trang